KHÁCH VIẾNG THĂM
8,028,623

Di Dân Việt Nam: Một Đời Sống Tốt Đẹp Hơn Ở Hoa Kỳ (Phần 5) Đi Mỹ Hay Ở Lại Việt Nam?

Thứ Tư, 29 Tháng Mười 201400:00(Xem: 12487)
Di Dân Việt Nam: Một Đời Sống Tốt Đẹp Hơn Ở Hoa Kỳ (Phần 5) Đi Mỹ Hay Ở Lại Việt Nam?
Di Dân Việt Nam: Một Đời Sống Tốt Đẹp Hơn Ở Hoa Kỳ (Phần 5) Đi Mỹ Hay Ở Lại Việt Nam?

*


Mục di trú và bảo lãnh do Văn Phòng tham vấn di trú Robert Mullins International đảm trách hằng tuần, nhằm mục đích thông báo các tin tức thời sự liên quan đến vấn đề đoàn tụ gia đình, rất hữu ích cho quý vị nào quan tâm đến việc bảo lãnh thân nhân. Đề tài trên đây cũng được thảo luận trực tiếp trên trang nhà của văn phòng, www.rmiodp.com, tiết mục Radio, vào mỗi tối thứ Tư , từ 7:00-8:00 giờ.

Trong những bài viết cùng chủ đề vừa qua, chúng ta đã nói về những khó khăn và thách thức mà mỗi người di dân mới sẽ đối diện tại Hoa Kỳ. Học văn hóa mới, cố gắng học ngôn ngữ mới, và cần việc làm nhanh chóng là những đòi hỏi cần quan tâm một cách cẩn trọng trước khi người sắp di dân nộp đơn xin chiếu khán (visa) sang Hoa Kỳ.

Một số người bảo lãnh nói với người thân rằng có lẽ sẽ là điều tốt hơn nếu họ ở lại Việt Nam vì những khó khăn mà người di dân sẽ gặp sau khi đến Hoa Kỳ. Nhưng, khi người bảo lãnh về thăm Việt Nam, họ nhanh chóng than phiền về sự ô nhiễm, thời tiết nóng nực, lưu thông hỗn loạn, nhiều lúc cần phải trả tiền "trà nước" và thiếu nhiều thứ tự do mà họ đang thụ hưởng ở Hoa Kỳ. Sau khi thăm viếng Việt Nam, liệu có bao nhiêu người bảo lãnh muốn trở về sống ở Việt Nam? Không nhiều đâu!

Những người nghe chương trình hội thoại phát thanh hoặc đọc các chủ đề di trú của văn phòng Robert Mullins International đều biết rất rõ những khó khăn mà những người mới đến sẽ gặp ở Hoa Kỳ. Người bảo lãnh cần dùng kinh nghiệm riêng của mình để quyết định nên dùng cách góp ý nào cần chia xẻ với thân nhân ở Việt Nam. Thí dụ, nếu đang bảo lãnh cho gia đình anh-chị-em có gia đình, qúy vị có nghĩ rằng gia đình này sẽ có thể thích ứng êm đẹp trong xã hội Hoa Kỳ không? Liệu con cái của họ có tha thiết đến Hoa Kỳ để tiếp tục học hành không, hoặc chúng sẽ bị gián đoạn việc học hành ở Việt Nam?

Liệu anh-chị-em của qúy vị có hiểu rằng qúy vị sẽ chỉ có vài tuần lễ giúp thân nhân ổn định và rồi qúy vị sẽ phải trở về với công việc của mình? Và họ sẽ phải tự lo bản thân mình!

Người bảo lãnh cũng phải quan tâm đến người phối ngẫu của mình. Liệu người phối ngẫu có 100% tán thành việc chào đón người di dân mới vào nhà mình không? Liệu việc này sẽ làm cho hai vợ chồng phải cãi nhau? Liệu người di dân có cảm thấy có tội khi ăn nhờ ở tạm nhà của người bảo lãnh, và liệu điều này có sẽ là áp lực để họ phải dọn ra khỏi nhà trước khi họ có thể sẵn sàng tự mưu sinh mà không cần sự giúp đỡ thường nhật của người bảo lãnh?

Qúy vị biết người thân của qúy vị, vì thế, vấn đề của qúy vị là khuyến khích họ hoặc làm họ nản chí, dựa trên những gì qúy vị biết về khả năng của họ có thể đáp ứng những điều kiện mới trong cuộc sống, và dựa vào thái độ chào đón của gia đình qúy vị đối với người di dân như những thành viên mới trong gia đình của qúy vị.

Lại có câu hỏi rằng vậy gia đình người thân của qúy vị có thực sự tồi tệ khi ở lại Việt Nam không? Lại nghe nói rằng Việt Nam ngày càng phát triển và tự do hơn cơ mà?

Điều thực tế là người ta có thấy bầu trời Sài Gòn đã có nhiều văn phòng mọc trên những cao ốc và những khu chung cư mới mẻ, xa lộ mới có vẻ tân kỳ, việc xây dựng đã bắt đầu với hệ thống đường ngầm ở trung tâm Sài Gòn, những khu phố buôn bán và siêu thị nhan nhản có những thứ gần như có sẵn ở Hoa Kỳ. Nhưng phản ứng xấu từ những sự phát triển bừa bãi và thiếu khoa học này là số xe cộ ngập tràn thành phố hiện nay chứa từ 10 đến 12 triệu người, và không khí bị ô nhiễm kinh hoàng từ kết quả đó. Thí dụ, đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa (tức đường Công Lý ngày xưa) có mức ô nhiễm không khí gây nguy hại trầm trọng đến sức khỏe người dân, nhất là trẻ em.

Sách Dữ Kiện của Cơ Quan Tình Báo Trung Ương Hoa Kỳ (CIA) cho biết ở Việt Nam hiện nay có nhiều bệnh truyền nhiễm gây nguy hại đến sức khỏe con người, bao gồm những bệnh như: tiêu chảy, viêm gan hepatitis A, sốt thương hàn, số xuất huyết "dangue", sốt rét, bệnh viêm não Nhật Bản, bệnh cúm gia cầm H5N1. Cũng trong danh sách này, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đã thêm những bệnh nguy hiểm khác như bệnh dại, bệnh tả, bệnh ô nhiễm vật thể phân tử và lao phổi. Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ cũng nói rằng "Những cơ sở y tế ở Việt Nam thường xuyên không hội đủ những tiêu chuẩn quốc tế và thiếu thuốc men cũng như dụng cụ y tế". Và "những dịch vụ cung cấp ý tế khẩn cấp nói một cách tổng quát là vô lương tâm, không tin cậy hoặc gần như không hiện hữu".

Liên quan đến những quyền tự do cá nhân ở Việt Nam, quý vị có thể vào trang điện tử Google để xem Bản Tường Trình Quan Sát Nhân Quyền năm 2013, sẽ biết sự đánh giá về tình trạng nhân quyền ở Việt Nam đen tối như thế nào.

Vấn đề giáo dục theo tiêu chuẩn quốc tế các bậc tiểu học và trung học có ở Sài Gòn, với học phí khoảng 2.000 Mỹ kim mỗi tháng cho một học sinh. Y tế theo tiêu chuẩn quốc tế cũng có, nếu gia đình nào có đủ khả năng tài chánh để chi trả. Gia đình trung bình ở Việt Nam không thể kham nổi những phí tổn này. So sánh với xã hội Hoa Kỳ, chính phủ mang lại một nền giáo dục miễn phí, hoặc với phí tổn vừa phải ở những trình độ học cao hơn, cung cấp bảo hiểm sức khỏe với lệ phí hợp lý, và đặc biệt là một hệ thống y tế không ăn hối lộ có thể làm nguy hại tính mạng cho nhiều bệnh nhân nghèo khổ.

Ở quận 7, Sài Gòn, khu phát triển Phú Mỹ Hưng làm cho một số người nhớ đến khu vực dân cư ở Singapore. Nơi đây có không khi tương đối trong lành, thoáng mát mà nhiều cư dân ở Sài Gòn ao ước, như một số dân Mỹ muốn sống ở khu Beverly Hills. Nếu thân nhân của người bảo lãnh sống ở khu Phú Mỹ Hưng thì có lẽ họ sẽ cảm thấy chẳng có gì cần thiết phải di dân sang Mỹ. Nhưng với quảng đại quần chúng bình thường, thành phố Sài Gòn quá đông người, ồn ào, môi trường ỗ nhiễm và thật không công tâm nếu người bảo lãnh lại đề nghị thân nhân của mình ở lại và nuôi con cái ở Việt Nam. Một người di dân Việt Nam trung bình ở California chắc chắn có đời sống sung túc hơn một người trung bình sống ở Việt Nam.

Chúng ta không thể nói về vấn đề này mà không nhắc đến các trẻ em. Chúng tôi được biết có một số cha mẹ thực sự không muốn di dân sang Mỹ, nhưng họ phải làm như vậy để con cái có thể học tại Hoa Kỳ. Ngay sau khi con cái hoàn tất việc học ở một trình độ nào đó, cha mẹ quay về sống ở Việt Nam. Nhưng một số người này chỉ có thể làm như vậy nếu họ còn có nhà và công việc làm ăn đang chờ họ quay về Việt Nam. Nhưng đối với nhiều phụ huynh khác, việc di dân sang Mỹ là việc di chuyển lâu dài và muốn hy sinh cá nhân mình vì tương lai của con, của cháu chắt sau này.

Những thế hệ di dân đầu tiên có cảm thấy đất nước mới là nhà của mình không? Nếu chúng ta nói đến thế hệ cha mẹ của người bảo lãnh thì câu trả lời có lẽ là "không". Cha mẹ sẽ luôn luôn cần trông cậy vào người bảo lãnh và ít khi ra khỏi nhà ngoại trừ cần thăm viếng những người di dân khác cùng tuổi tác với họ, hoặc đi chùa, nhà thờ, thánh thất, hoặc đi mua sắm với người bảo lãnh. Những di dân trẻ hơn có thể nói được tiếng Anh sẽ có cơ hội tốt hơn để hòa nhập vào xã hội Hoa Kỳ. Một số di dân trẻ hơn trong giai đoạn đầu chưa thông thạo Anh ngữ có thể cảm thấy lạc lõng đôi chút, nhưng họ sẽ quen dần trong tương lai.

Thế hệ thứ hai của người di dân dân gồm có những trẻ em sinh ở Hoa Kỳ hoặc đến Mỹ khi còn quá nhỏ nên rất dễ dàng thông thạo Anh ngữ. Việc hòa nhập vào xã hội với họ sẽ dễ dàng hơn nhưng thường cảm thấy vẫn còn bản chất Việt Nam hơn là trở thành một người Mỹ, vì ảnh hưởng thế hệ cha mẹ của họ. Những đứa con của họ (tức thế hệ di dân thứ ba) sẽ là nhưng người cảm thấy rất thoải mái khi sống ở Hoa Kỳ.

Nếu những người thân ở Việt Nam có tiền cho con cháu được học hành tốt đẹp, có tiền để trang trải những phí tổn chăm sóc sức khỏe thích hợp, có tiền để được sống trong một môi trường khỏe mạnh ở ngoại ô, thì có lẽ họ không nghĩ đến việc di dân. Nhưng đối với hầu hết những gia đình không có đủ khả năng thì việc di dân là con đường duy nhất để có được một đời sống tốt đẹp hơn cả về tinh thần lẫn vật chất.

Hai mươi năm trước, khi người ta di dân sang Mỹ, thân nhân tiễn đưa tại phi trường luôn luôn khóc. Họ có cảm tưởng sẽ không thể nhìn thấy người thân được nữa. Năm 2014, chúng ta có quá nhiều các phương tiện truyền thông điện tử như webcam, Skype, Tango, Viber…. Có rất nhiều phương tiện để liên lạc xuyên Thái Bình Dương.

Để tạm kết thúc loạt bài chủ đề đặc biệt này, chúng tôi xin trích dẫn một số cảm tưởng của một gia đình di dân sang Hoa Kỳ qua sự bảo lãnh diện chị em. Cảm tưởng được đăng trên một nhật báo điện tử ở Việt Nam, cũng là một sự kiện khá hiếm hoi: Người được bảo lãnh là một kỹ sư và vợ của anh là một dược sĩ. Cả hai vợ chồng được xem là rất thành công về mặt tài chánh ở Việt Nam. Nhưng cả hai đều không lưỡng lự bỏ lại tất cả để mang hai con sang Mỹ. Vừa qua đến Mỹ, hai vợ chồng sắn tay ngay vào những việc làm lao động tay chân và không hề than thở về sự mệt nhọc hàng ngày. Anh chị quên hẳn những ngày sống khá đầy đủ tiện nghi so với nhiều người dân khác khi còn ở Việt Nam. Anh nói gia tài duy nhất của vợ chồng anh là hai đứa con và việc giáo dục cho tương lai của chúng là quan trọng nhất. Thời gian trôi qua nhanh chóng, hai người con của anh đã tốt nghiệp đại học ở những trường nổi tiếng, và có việc làm được trả lương tương xứng. Giờ đây, khi tờ báo hỏi anh có hối tiếc khi rời khỏi Việt Nam không? Câu trả lời của anh rất nhanh và gọn: "Có gì để hối tiếc cơ chứ!".

Hỏi Đáp Di Trú

- Hỏi: Làm sao để những người ở Việt Nam có thể chuẩn bị kinh nghiệm khi trở thành người di dân mới ở Hoa Kỳ?

- Đáp: Không có lớp học nào hướng dẫn về đời sống mới ở Hoa Kỳ dành cho những người chuẩn bị ra đi. Những di dân trẻ đã có thể quen thuộc thuộc với đời sống của những nước khác, và cần phải cảm ơn những trang điện tử như Facebook và những hệ thống thông tin xã hội khác, cũng như truyền hình và phim ảnh đã giúp họ những kiến thức này. Tuy nhiên, ngoài những lợi điểm quá nhiều, vẫn có những khuyết điểm là một số thực tế của đời sống ngoại quốc sẽ không hoàn toàn giống như trong phim ảnh.

- Hỏi: Những di dân trong tương lai có thể làm gì để học hỏi những thực tế trong đời sống tại Hoa Kỳ?

- Đáp: Hãy sử dụng internet. Hầu hết những câu hỏi về đời sống tại Hoa Kỳ có thể được tìm thấy câu trả lời qua những email trao đổi trong nước Mỹ, hoặc trên những hệ thống thông tin xã hội, hoặc qua trang điện tử Google.

- Hỏi: Nếu một người di dân trở thành công dân Mỹ, nhưng quyết định về sống thường xuyên ở Việt Nam, luật lao động Việt Nam nói gì về việc thuê mướn công nhân ngoại quốc?

- Đáp: Nếu một người vẫn giữ quốc tịch Việt Nam, người này có thể được thuê mướn như một người Việt Nam hơn là người ngoại quốc. Người ngoại quốc chỉ có thể được thuê mướn trong một hoặc hai năm với nghề nghiệp như quản lý, giám đốc điều hành, chuyên viên và nhân viên kỹ thuật.


Quý độc giả muốn có thêm tin tức cập nhật, xin theo dõi qua báo chí hay đón nghe chương trình phát thanh và phát hình trực tiếp của chúng tôi vào mỗi tối thứ Tư từ 7-8PM, trên các làn sóng 1430AM, 1500AM, và 106.3FM và trên trang nhà của văn phòng: www.rmiodp.com, mục Radio. Hoặc liên lạc với một văn phòng Robert Mullins International gần nhất: Westminster: Văn Phòng mới trong khu Hanoi Plaza, trên đường Bolsa (714) 890-9933 , San Jose (408) 294-3888 (779 Story Road, phía trước Wal Mart), Sacramento (916) 393-3388 hay Email: info@rmiodp.com.
Thứ Ba, 03 Tháng Mười 2017(Xem: 3690)
Khởi thủy, chính phủ nói rằng sẽ có những luật mới giới thiệu về chương trình đầu tư này vào cuối tháng 9 năm 2017. Nhưng bây giờ họ nói rằng không có gì thay đổi cho đến tháng 12 năm 2017. Những người hiểu biết về cách làm việc tại Hoa Thịnh Đốn đều tin rằng chương trình sẽ vẫn tiếp tục, không có gì thay đổi cho đến giữa năm 2018 hoặc trễ hơn. Vì thế, các nhà đầu tư vẫn còn có thời gian gia nhập vào chương trình đầu tư trung tâm vùng, với số vốn đầu tư là 500 ngàn mỹ kim.
Thứ Tư, 27 Tháng Chín 2017(Xem: 3190)
Điều chẳng làm ai nghi ngờ về chủ tâm của ban hành pháp Donald Trump đang toan tính giới hạn bất cứ và tất cả di dân hợp pháp đến Hoa Kỳ. Việc thay đổi mới đây về luật chiếu khán (visa) sinh viên du học F1 là một thí dụ điển hình. Hiện đang có nhiều tranh luận trên mạng internet về sự thay đổi về luật lệ Chiếu Khán Sinh Viên. Trên thực tế, chẳng có nhiều thay đổi, chỉ có một phần nhỏ được nhắm đến mà thôi.
Thứ Ba, 19 Tháng Chín 2017(Xem: 2618)
Bộ Nội An Hoa Kỳ vừa phổ biến bản đề cương mới nhất có vài thay đổi liên quan đến chương trình đầu tư EB-5. Sự thay đổi quan trọng nhất là sẽ tăng vốn đầu tư. Vốn đầu tư tại Những Vùng Công Việc Làm Đáng Quan Tâm, tức những vùng có tỷ lệ thất nghiệp cao, hiện nay là 500 ngàn mỹ kim. Nếu đề nghị của Bộ Nội An trở thành luật, vốn đầu tư tối thiểu tại những vùng có tỷ lệ thất nghiệp cao sẽ tăng lên 1 triệu 300 ngàn mỹ kim, và vốn đầu tư cho những vùng khác sẽ tăng lên 1 triệu 800 ngàn mỹ kim, thay vì 1 triệu mỹ kim như trước đây.
Thứ Ba, 12 Tháng Chín 2017(Xem: 3574)
Thay mặt cho Tổng thống Trump, Tổng Trưởng Tư Pháp Jeff Sessions đã tuyên bố chấm dứt việc bảo vệ những di dân trẻ được đưa vào Hoa Kỳ bất hợp pháp khi còn thơ ấu, và chỉ gia hạn việc chấm dứt này trong 6 tháng. Việc trì hõan thêm 6 tháng chương trình Tạm Hõan Thi hành (Lệnh Trục Xuất) Những Người (Đến Hoa Kỳ) Từ Thơ Ấu (tức chương trình Deferred Action for Childhood Arrivals, viết tắt là DACA) nhằm mục đích trao việc này cho quốc hội thêm thời gian quyết định xem nếu họ muốn hợp pháp hóa Những Người Ước Mơ này. Vì thế, trong 6 tháng nữa, hàng trăm ngàn Những Người Ước Mơ này sẽ không biết tương lai của họ sẽ đi về đâu.
Thứ Ba, 05 Tháng Chín 2017(Xem: 4137)
Theo chỉ thị của ông Trump, Sở di trú USCIS sẽ yêu cầu phỏng vấn trực tiếp một số đương đơn xin thẻ xanh thường trú nhân. Trên thực tế, việc yêu cầu phỏng vấn trực tiếp chẳng có gì mới mẻ nhưng Sở di trú đã miễn thực hiện điều này từ nhiều năm qua vì họ nhận thấy rằng đã phí phạm quá nhiều thời gian để thực hiện điều này. Chính sách đòi hỏi phải phỏng vấn trực tiếp sẽ được áp dụng từ ngày 1 tháng 10 năm 2017 sắp tới. Khối lượng công việc cho việc phỏng vấn thêm này sẽ chắc chắn làm tăng thêm thời gian chờ đợi cho tất cả những người nộp đơn xin thẻ xanh.
Thứ Hai, 28 Tháng Tám 2017(Xem: 3578)
Chính phủ Trump đã sẵn sàng bắt đầu giới hạn chiếu khán (visa) cấp cho bốn nước ở Á Châu và Phi Châu đã từ chối không nhận lại công dân của họ khi chính phủ Hoa Kỳ muốn trục xuất. Bộ Ngọai Giao Hoa Kỳ nói rằng chính sách giới hạn cấp chiếu khán sẽ ảnh hưởng đến các nước Cam Bốt, Eritrea, Guinea và Sierra Leone. Những giới hạn này nhằm phản ứng lại những quốc gia "không cộng tác" để nhận lại những người mà Hoa Kỳ muốn họ phải ra đi.
Chủ Nhật, 20 Tháng Tám 2017(Xem: 4237)
Ông Trump đã tìm một số cách để tránh không phục vụ quân đội trong cuộc chiến tại Việt Nam. Đây có lẽ là lý do ông không hiểu chút nào về cảm nhận của người dân Việt Nam đã phải rời xa tổ quốc. Và cũng vì thế mà ông không hề do dự yêu cầu nhà nhà nước Việt Nam tăng tốc độ duyệt xét và nhận lại những người Việt Nam bị trục xuất khỏi Hoa Kỳ.
Thứ Ba, 15 Tháng Tám 2017(Xem: 3563)
Từ 92% đến 98% số đầu tư lọai chiếu khán (visa) EB5 được thực hiện qua Trung Tâm Vùng. Điều này rất dễ hiểu. Những nhà đầu tư EB5 trong Trung Tâm Vùng không cần làm bất cứ điều gì trong đề án đầu tư và yêu cầu đòi hỏi phải tạo công việc làm đều do trung tâm vùng trách nhiệm, chứ không từ người đầu tư. Cho đến nay, thực tế cho thấy việc đầu tư trong Trung Tâm Vùng ít mang lại rủi ro hơn đầu tư Trực Tiếp.
Thứ Ba, 08 Tháng Tám 2017(Xem: 5582)
Dự luật RAISE mới là một văn kiện đã được sửa đổi nằm trong một dự luật về cải tổ di trú từng được đưa lên Hạ Viện vào tháng Hai, 2017 vừa qua. Vào thời điểm đó, Dự luật RAISE đã bị thất bại thảm hại ngay tại Hạ viện và chưa bao giờ được chuyển lên Thượng viện. Và bây giờ dự luật này lại tái xuất hiện và được Tổng thống Trump ủng hộ. Dự luật này sẽ thay đổi hệ thống cấp quy chế thường trú nhân bằng cách chọn những di dân nói được tiếng Anh và có năng khiếu cao.
Thứ Tư, 02 Tháng Tám 2017(Xem: 3280)
Qúy vị có biết thống kê về tệ nạn Bạo Hành Gia Đình ra sao không? Tại Hoa Kỳ, cứ mỗi 9 giây thì có một phụ nữ bị người bạn tình bạo hành. Trong 4 người phụ nữ thì có 1 người phải trải qua nạn bạo hành gia đình trong suốt cuộc đời của họ. Từ 40% đến 60% người Mỹ gốc Á Châu cho biết đang trải qua tình trạng bị ngược đãi thể chất hoặc tình dục trong cuộc đời của họ. Báo Tin Tức Thanh Niên tại Việt Nam cho biết có ít nhất 58% phụ nữ có chồng ở Việt Nam là nạn nhân của tệ nạn bạo hành gia đình. Nhưng nếu qúy vị đang phải chịu đựng người hôn phối ngược đãi, qúy vị không hề cô độc.