Di Dân Việt Và Lễ Độc Lập Mỹ

Thứ Sáu, 07 Tháng Bảy 200600:00(Xem: 102827)
Di Dân Việt Và Lễ Độc Lập Mỹ

Mục di trú và bảo lãnh do Văn Phòng tham vấn di trú Robert Mullins International đảm trách hằng tuần, nhằm mục đích thông báo các tin tức thời sự liên quan đến vấn đề đoàn tụ gia đình, rất hữu ích cho quý vị nào quan tâm đến việc bảo lãnh thân nhân.  Mọi đóng góp ý kiến xin liên lạc 1-800-411-0495

 

Đường phố khắp nơi trên đất Mỹ đang chào đón ngày Độc Lập  với cờ Hoa Kỳ và nhất là những quầy bán pháo tràn ngập. Nhân ngày Độc Lập Hoa Kỳ, báo chí cũng nhắc đến thổ dân da đỏ, những người có mặt đầu tiên trên đất Mỹ, và những người di dân đầu tiên từ khắp nơi trên thế giới đến lập nghiệp. Trong những cộng đồng di dân quan trọng, người ta đã nói đến cộng đồng di dân Việt Nam. Nhân ngày lễ đặc biệt này, Văn phòng Robert Mullins International xin hân hạnh giới thiệu bài viết "Di Dân Việt Và Lễ Độc Lập Mỹ" của nhà văn Giao Chỉ. 

 

"Một lần nữa chúng ta chào đón July 4 hàng năm. Ngày 4 tháng 7 là ngày lễ trọng đại nhất của Hoa Kỳ. Ngày Mỹ quốc đưa ra bản Tuyên Ngôn Độc Lập năm 1776 và bắt đầu cuộc chiến tranh cách mạng chống lại Anh quốc sau 6 năm. Anh và Mỹ ký thỏa ước ở Paris và công nhận Hoa Kỳ độc lập. Người Mỹ đã chiến thắng trận chiến tranh đầu tiên của lịch sử Hiệp Chủng Quốc.

 

Là công dân gốc Việt trong đợt di dân cuối cùng của thế kỷ 20, chúng ta cần tìm hiểu về đất nước mà chúng ta lập nghiệp. Các di dân tỵ nạn Việt Nam đầu tiên đến Mỹ đã được dự ngày kỷ niệm 200 năm lập quốc vào năm 1976. Đến bây giờ nước Mỹ đã già thêm 30 năm. Dù mới có hơn 200 năm nhưng lịch sử trẻ trung của Hiệp Chủng Quốc rất phong phú và cũng rất độc đáo. Hoa Kỳ là quốc gia bao gồm tất cả các sắc dân, các ngôn ngữ, các tập tục văn hóa. Nước Mỹ đã có các kỷ niệm vừa hung bạo vừa nhân từ. Tiêu diệt da đỏ, bắt da đen làm nô lệ, kỳ thị da vàng, đem quân đi làm cảnh sát trên thế giới, đi đến đâu là gây sóng gió ở đó. Hoa Kỳ cũng là quốc gia phát huy tự do dân chủ toàn cầu, viện trợ kinh tế, quân sự, giáo dục, xã hội, văn hóa cho toàn thể các quốc gia chậm tiến trên thế giới. Và bây giờ vào thời điểm 2005, việc truyền bá tự do và dân chủ ở Trung Đông đang gặp nhiều kinh nghiệm đắng cay.

 

Biên cương của Hoa Kỳ trên địa cầu là một vùng đất bao la tiếp giáp với hai đại dương Thái Bình Dương và Đại Tây Dương. Tiểu bang Alaska của Hoa Kỳ là ải địa cầu trấn giữ Bắc Băng Dương. Biên giới không gian của Hoa Kỳ lên đến mặt trăng và Mỹ quốc cũng đã đặt cọc đất trên Hỏa tinh. Hai ngàn vệ tinh kinh tế thương mại và quân sự của Hoa Kỳ canh gác toàn vùng khí quyển của quả đất. Đế quốc nhân văn của Hiệp Chủng Quốc thống trị thế giới bằng các tòa đại sứ và lãnh sự quán luôn luôn tấp nập các khách hàng vào xin visa.

 

Cơ sở ngoại vi của các đại sứ quán Hoa Kỳ là những chỗ bán thức ăn Fast Food McDonald, Coke, nhạc Rock và quần Jeans. Mỹ phát thực phẩm cho dân nghèo toàn thế giới nhưng đi đến đâu cũng bị đuổi về nhà: Yankee go home.

 

Đó là Hoa Kỳ ngày nay, sau 230 năm lập quốc. Đó là đất nước mà chúng ta đang mang nhãn hiệu công dân có đứng lên tuyên thệ bảo vệ và tuyệt đối trung thành.

 

Dù muốn hay không, chúng ta cũng nên biết qua lịch sử lập quốc của quê hương mà phần đông chúng ta sẽ cùng các thế hệ tiếp theo ở lại đời đời.

 

Một câu hỏi đặt ra: Ai là người Mỹ đầu tiên trên đất Mỹ?

 

Câu trả lời của các nhà nhân chủng học cho biết 12 ngàn năm trước, khi các lục địa còn dính liền cuối thời băng giá thì Á châu và Mỹ châu nối tiếp ở phía Bắc. Con người tiền sử Á Châu đi tìm đường sống đã từ Á qua Mỹ. Sau đó quả đất chuyển đổi, băng tan, nước biển dâng cao và hai lục địa không còn dính liền nhau nữa. Các người Á châu tiền sử ở lại và trở thành thủy tổ của các bộ lạc ở Bắc Mỹ.

 

Nhiều nền văn minh đã được kiến tạo, nhiều bộ lạc đã tàn lụi. Sau cùng chỉ còn các bộ lạc da đỏ tồn tại cho đến thời kỳ năm 1500 các sắc dân Tây phương mới đến Mỹ bằng đường biển. Nổi danh nhất là nhà hàng hải Columbus năm 1492 đi tìm Á châu và khám phá ra Mỹ châu. Rồi tiếp theo là Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Anh Cát Lợi, Pháp, Đức rồi đến Nga và các quốc gia Đông Âu.

 

Các cuộc chiến đẫm máu, triền miên ở tân lục địa giữa người địa phương và dân giang hồ mới đến. Chiến tranh giữa các thế lực xâm lấn Tây phương. Sau cùng Anh quốc ổn định được phần lớn miền Đông Hoa Kỳ và các di dân bắt đầu lên đường. Con tàu Hoa Tháng Năm tức Mayflower nổi tiếng đến Mỹ năm 1620 vỏn vẹn có 35 người trở thành biểu tượng của cuộc định cư trên đất mới.

 

Năm 1621 di dân được mùa đã cùng tổ chức Lễ Tạ Ơn và ăn uống với dân da đỏ trong một lễ Thanksgiving đầu tiên của nhân loại.

 

Nhưng rồi những ngày vui qua mau. Thổ dân tại Mỹ chết dần vì bị giết, bị đói, bị bệnh, có thể do các mầm bệnh từ Tây phương đem đến.

 

Trong khi đó từ năm 1620 đến 1732 tức là hơn 100 năm. Một nước Mỹ thuộc Anh đã hình thành với 13 tiểu bang liên hiệp ở miền Đông. Phần lớn làm nghề nông, trồng thuốc lá, trà, và lúa. Các vùng khác thuộc Tây Ban Nha, Pháp vẫn còn tranh chấp.

 

Cuộc chiến giữa Pháp và Anh giành đất trong 7 năm từ 1754. Sau cùng Anh thắng và mở rộng biên cương thuộc địa của đế quốc hùng cường nhất thế giới.

 

Tiếp theo nước Anh cần tiền cho mẫu quốc nên đánh thuế các thuộc địa, thu tiền các nhà sản xuất và các đồn điền tại Hoa Kỳ.

 

Chính sách thuế của Anh ban hành năm 1774 trở thành mầm mống cho cuộc chiến dành độc lập tại Hoa Kỳ. Tướng Washington nhận trách nhiệm lãnh đạo chiến tranh cách mạng vào năm 1775 và chính thức đứng ra tuyên bố độc lập 1776.

 

Bản Tuyên Ngôn Độc Lập do Thomas Jefferson đại diện tiểu bang Virginia viết ra lúc ông 33 tuổi được coi là một áng văn tuyệt tác nhất của nhân loại và mở đầu cuộc chiến giành độc lập cho đến chiến thắng cuối cùng bằng hiệp định Paris 1782.

 

Tiếp theo Hoa Kỳ có 5 năm xây dựng dân chủ từ 1782 - 1787 để Hiến Pháp ra đời với 9 tiểu bang chính thức rồi đến 13 tiểu bang thỏa hiệp. Những lá cờ Mỹ đầu tiên có 9 ngôi sao rồi 13 ngôi sao và bây giờ là 50 ngôi sao.Suốt từ buổi bình minh của Hiệp Chủng Quốc cho đéán nay, nước Mỹ đã trải qua biết bao nhiêu là biến động.Từ hơn 4 triệu dân vào năm 1800 trở thành gần 300 triệu vào năm 2005. Trên giấy tờ tính đến nay là 229 năm lập quốc nhưng thực sự quốc gia này đã nảy mầm từ trên 300 năm.

 

Phải chăng Hoa Kỳ là một đĩa rau trộn gồm đủ mọi sắc thái nhưng tía tô vẫn là tía tô, rau giấp cá vẫn nồng nàn mùi tanh của biển mặn. Hay đây là nồi cháo mà mọi thứ thực phẩm đã được hòa tan thành một hương vị mới. Cái đó còn tùy hoàn cảnh, địa phương và thời gian.

 

Nước Mỹ đã trải qua các giai đoạn hành động tàn nhẫn với các sắc dân thiểu số. Vào thế kỷ thứ 19, da trắng buộc dân da đỏ phải tập trung vào các khu vực ấn định. Thảm kịch diễn ra trên con đường mòn được gọi là: Đường mòn nước mắt.

 

Da đỏ già trẻ lớn bé đều phải ra đi, bỏ nhà cửa, vườn trại để vào các khu đồng khô cỏ cháy xa cách vạn dặm. Hàng chục ngàn người đã chết.

 

Trong khi đó ở miền Nam Hoa Kỳ, dân da đen bị bắt làm nô lệ đem từ Phi châu qua đã trở thành một lực lượng lao động quan trọng. Những bàn tay đen đủi đã xây dựng nên nền nông nghiệp miền Nam nuôi cả nước Mỹ vào thời kỳ lập quốc với những vườn bông trắng xóa. Nhưng cũng chính da đen là vấn nạn cho cuộc chiến tranh tương tàn Nam Bắc. Những người da đen bỏ trốn các nông trại đã bị đánh roi cho đến chết. Câu chuyện Uncle Tom với bài ca da đen lừng danh: Let my people go - Hãy cho dân tôi đi. Trở thành một vấn nạn trong lương tâm Hoa Kỳ.Da đỏ xin ở lại thì bị đuổi đi. Da đen xin đi thì bị giữ lại. Ngay khi nội chiến chấm dứt, da đen được giải phóng mà vẫn còn bị kỳ thị. Cuộc chiến đấu vĩ đại của một đàn bà lẩm cẩm da đen năm 1955 không chịu ngồi phía sau xe bus đã trở thành một cuộc tổng đình công tẩy chay xe bus tại Hoa Kỳ. Từ cuộc đình công này, da đen có được một nhà lãnh đạo đầy huyền thoại là mục sư King mà tên tuổi trở thành một ngày quốc lễ.

 

Rồi đến lịch sử Tây tiến làm đường xe lửa đem da vàng Nhật Bản và Trung Hoa nhập cuộc. Các tiền nhân di dân châu Á cũng đã ngậm đắng nuốt cay ở miền Tây Hoa Kỳ trong suốt thời lịch sử cận đại.

 

Sau cùng đến lượt chúng ta. Việt Nam có hơn một triệu người tại Hoa Kỳ. Sau đợt di tản 75 tiếp đến là 10 năm thuyền nhân từ 1980 đến 1990 rồi là các HO, ODP nhập cư cho đến cuối thế kỷ thứ 20. Mười quận hạt có dân số đông đảo nhất là Orange, Santa Clara, Los Angeles, Houston, San Diego, Seattle, Oakland, DC, Dallas và Fort Worth (Texas).

 

Với 5 vị tổng thống can dự vào chiến tranh Việt Nam, bắt đầu từ Eisenhower, Kennedy, Johnson, Nixon và Ford, người Mỹ gọi đây là Cuộc chiến của các vị tổng thống - The War of the Presidents. Ý nói là cuộc chiến riêng tư của các vị tổng thống, không can dự gì vào nước Mỹ và dân Mỹ. Làn sống chống chiến tranh của dân Mỹ dâng cao với các cuộc xuống đường hàng triệu người.

 

Năm 1967 sa lầy tại chiến trường Việt Nam, chính ông Johnson đã uất ức nói rằng: ẪĐây không phải là cuộc chiến của riêng tôi. Đây là cuộc chiến của nước Mỹ, nếu ngày mai tôi chết đột quỵ, thì chiến tranh vẫn còn mãi với các anh.Ữ

 

Bây giờ sống tại đây chúng ta mới có thể hiểu được là lòng dân của Mỹ quốc thực sự ảnh hưởng đến chính quyền ra sao. Không cần đúng hay sai, không cần giữ lời cam kết. Đối với dân chúng Hoa Kỳ, lòng kiên nhẫn và sự chịu đựng, hy sinh rất giới hạn. Đánh không xong thì rút, sống chết mặc bay. Từ các quan niệm đó, định mệnh đưa chúng ta đến Hoa Kỳ.

 

Sau ông Ford, dân tỵ nạn lần lượt sống với 5 vị tổng thống của thời hậu chiến. Bắt đầu từ ông Carter, tổng thống thứ 39, ông già hiền lành đạo đức chính là vị ân nhân đầu tiên mở cửa nước Mỹ cho thuyền nhân từ các trại tỵ nạn vào Hoa Kỳ.

 

Khi đoàn biểu tình Việt Nam thắp nến đi trước Bạch Cung để than khóc cho thuyền nhân thì ông Carter đã mở cửa ban công ngó xuống vẫy tay chào. Nước mắt dân tỵ nạn Việt Nam di tản đợt đầu, nhỏ giọt xuống đại lộ Constitution đã làm động lòng ông tổng thống chuyên cất nhà Homeless.

 

Lệnh tổng thống ban ra từ đây các tàu chiến của hạm đội Bảy bắt đầu xua đuổi hải tặc và vớt người di tản, các phái đoàn Mỹ đến phỏng vấn tại trại tỵ nạn Đông Nam Á.

 

Rồi tiếp đến ông thứ 40 là Reagan suốt 8 năm đưa ra các đạo luật tỵ nạn, khởi sự các buổi thảo luận thả tù, để sau này ông Bush số 41 chỉ tiếp tục mở rộng tấm lòng nhân đạo.

 

Bước qua thập niên 90, triều đại Bill Clinton, tổng thống thứ 42 là thời kỳ của hòa giải và hàn gắn. Clinton mở đường hiệp thương, giải tỏa cấm vận, đưa tay dắt đường cho Hà Nội trở về với thế giới tự do. Sau cùng ông Clinton chấm dứt nhiệm kỳ bằng một chuyến công du cuối cùng dưới hình thức qua Việt Nam để trình diễn một màn Workshop dân chủ đi từ Hà Nội đến Sài Gòn.

 

Qua đến ông Bush hiện nay, vị tổng thống thứ 43 của Hoa Kỳ đã đem bài học Việt Nam ra để đánh trận Trung Đông.

 

Chúng ta không phải là sắc dân cuối cùng, và chúng ta không phải là sắc dân duy nhất có quê hương cố quốc. Di dân tỵ nạn Việt Nam có người mang theo quê hương, có người bỏ lại quê hương. Tùy theo hoàn cảnh và cảm nghĩ. Tuy nhiên quả thực chúng ta không thể khác những người di cư khác trong các trách nhiệm xây dựng đất mới.

 

Sắc dân nào cũng có những niềm tự hào của họ. Ai cũng có các hãnh diện về truyền thống văn hóa, ngôn ngữ của cội nguồn.

 

Tuy nhiên, điều quan trọng là phong cách đối xử và tìm hiểu để hội nhập. Chúng ta phải cảm ơn những người đi trước đã mở đường. Kể cả người xấu lẫn người tốt đã sống và đã qua đi trong công cuộc chinh phục đất nước vĩ đại này.

 

Một lần nữa, đợt người Việt đầu tiên ở Mỹ sẽ là nhưng cây tràm cây đước giữ chặt đất cho một cộng đồng tương lai phát triển. Con cháu chúng ta sẽ vừa nhớ ơn ông cha đã đến đất này mà cũng không hổ thẹn về những đóng góp của chúng ta trong những giai đoạn đầu tiên. Bỏ lại phía sau con sông Hồng, sông Hương, sông Cửu Long và dãy Trường Sơn. Bây giờ ta phải làm quen với con sông Sacramento và rặng Rocky Mountain để có ngày con cháu ta sẽ phải đứng lên đáp lời sông núi mới.

 

Xin hãy công bình với hoàn cảnh. Mỗi năm hãy lưu tâm ngày 4 tháng 7 của Hoa Kỳ. Phải bước ra khỏi cái Ghetto của cộng đồng nhỏ hẹp. Tham dự vào cái xã hội vĩ đại đã đem phúc lợi cho chúng ta. Đó là cách hay nhất để xây dựng cùng một lúc cộng đồng tại Mỹ và quê hương bỏ lại ở Việt Nam. Bao gồm cả giấc mơ tự do và dân chủ".

 

Quý độc giả quan tâm đến việc bảo lãnh thân nhân muốn có thêm tin tức cập nhật, xin theo dõi qua báo chí hay đón nghe chương trình phát thanh của chúng tôi vào mỗi tối thứ Tư từ 7PM và sáng Chủ Nhật từ 11:00AM, trên các làn sóng 860AM, 1430AM, 1500AM, và 106.3FM. Hoặc quý vị liên lạc với một trong những văn phòng Robert Mullins International gần nhất: Westminster: (714) 890-9933 , San Jose (408) 294-3888, Oakland-San Francisco: (510) 533-8228, Sacramento (916) 393-3388 hay qua Email: info@rmiodp.com.

Chủ Nhật, 14 Tháng Mười 2018(Xem: 11)
Trong thời gian gần đây, rất nhiều đồng hương Việt Nam liên lạc với các Văn Phòng Robert Mullins International để hỏi thăm về luật mới liên quan đến các nguồn lợi ích xã hội mà nhiều người đang được hưởng hợp pháp nhưng sẽ gặp rắc rối nếu luật mới về gánh nặng xã hội được áp dụng. Sau đây là một số điểm chính liên quan đến luật mới được đề nghị thi hành.
Chủ Nhật, 07 Tháng Mười 2018(Xem: 107)
Nghị quyết Tiếp tục giải quyết thời hạn cho các quyết định chưa được thực hiện về tài trợ và chương trình của chính phủ, bao gồm chương trình đầu tư trung tâm vùng, đã được gia hạn đến ngày 7 tháng 12 năm 2018. Chương Trình Trung Tâm Vùng (The Regional Center Program) khởi sự từ năm 1992 và trong mười năm, chương trình này thường được gia hạn từ một đến ba năm. Sau tháng Chín 2015, việc gia hạn bị cắt ngắn rất nhiều. Hiện nay chương trình đầu tư được gia hạn thêm chỉ có hai tháng. Nghị quyết Tiếp tục ngụ ý rằng chương trình đầu tư trung tâm vùng sẽ vẫn giữ nguyên trạng cho đến ngày 7 tháng 12 năm 2018, hoặc cho đến khi ban hành một luật mới tái ủy quyền hoặc loại trừ chương trình trung tâm vùng trong tương lai.
Chủ Nhật, 30 Tháng Chín 2018(Xem: 277)
Hàng vạn người Việt Nam đã đến Mỹ thông qua Chương trình Người tị nạn của Chính phủ Mỹ sau ODP bắt đầu vào năm 1989. Bây giờ, hãy xem Chương trình Người tị nạn đang thay đổi như thế nào: 19 tháng vừa qua, Tổng thống Donald Trump và Chính phủ của Ông đã thay đổi việc tiếp nhận người tị nạn vào Mỹ. Họ đã thực hiện điều này bằng cách sử dụng các sắc lệnh hành pháp và những thay đổi hành chánh được thực hiện một cách kín đáo. Ông Trump đề ra mức trần tị nạn hàng năm vào năm 2018 là 45.000, con số thấp nhất kể từ khi chương trình người tị nạn được lập ra vào năm 1980. Và vẫn chưa hết, Mỹ dường như nhận ít hơn phân nửa số người tị nạn năm nay.
Thứ Hai, 24 Tháng Chín 2018(Xem: 301)
Trong tháng Tám vừa qua, Tổng thống Donal Trump lại xác nhận rằng 1) các chính phủ ngọai quốc chọn người nhập cảnh Hoa Kỳ qua những lọai chiếu khán (visa) đa dạng, và 2) các chính phủ này chọn bọn giết người và gửi qua Hoa Kỳ. Đây là những tin Giả. Dữ kiện thứ nhất: Những người ngọai quốc nộp đơn xin chiếu khán xổ số trên mạng điện tử và việc chọn lựa được thực hiện hòan tòan ngẫu nhiên tại Hoa Kỳ. Các chính phủ ngọai quốc không hề giữ vai trò gì để có thể quyết định ai sẽ được chiếu khán lọai đa dạng này. Bộ Ngọai Giao Hoa Kỳ không cho phép bất cứ chính phủ ngọai quốc nào chọn ai sẽ đến Hoa Kỳ.
Thứ Hai, 17 Tháng Chín 2018(Xem: 3186)
Cố vấn Tòa Bạch Ốc, Stephen Miller, vừa đưa ra một kế họach di trú mới nhưng đã gây khó khăn cho người di dân và những người con sinh đẻ ở Hoa Kỳ, dù kế họach nay chưa thành luật chính thức. Một đề nghị về chính sách mới của Tòa Bạch Ốc sẽ gây khó khăn cho người di dân muốn có thẻ xanh nếu họ đã từng sử dụng bất cứ lọai lợi ích công cộng nào, kể cả những phụ cấp bảo hiểm và những lọai tín dụng thuế. Cần ghi chú rằng đây vẫn chỉ là đề nghị và vẫn chưa thành luật. Tuy nhiên, đề nghị này đã làm nản lòng một số di dân không dám xin những chương trình xã hội mà họ cần. Vì thế, mặc dù đề nghị này chưa thành luật nhưng vẫn làm cho người di dân sợ nộp đơn xin những lợi ích mà họ được quyền thụ hưởng.
Chủ Nhật, 09 Tháng Chín 2018(Xem: 425)
Nhiều công ty liên quốc gia họat động ở Hoa Kỳ và Việt Nam. Và có nhiều công ty nhỏ hơn có văn phòng làm việc ở hai nước này. Một số công ty nhỏ hơn đã từng chuyển các nhân viên quản lý và điều hành làm việc ở các chi nhánh Hoa Kỳ trong một thời gian ngắn. Họ đã đến Hoa Kỳ với diện chiếu khán L-1. Chiếu khán L-1 có giá trị tối đa 7 năm và họ không thể xin Thẻ Xanh. Các nhân viên quản lý và điều hành diện L-1 có thể làm gì để có thể ở lại Hoa Kỳ để xin quy chế thường trú nhân? Trong một số trường hợp, câu trả lời sẽ là diện chiếu khán EB-1C.
Thứ Hai, 03 Tháng Chín 2018(Xem: 567)
Giám đốc Sở di trú cho biết sẽ cần thêm thời gian để đưa ra những quy định mới cho chương trình đầu tư EB5. Chương trình chiếu khán (visa) đầu tư EB5 có 10.000 chiếu khán mỗi năm được cấp cho người ngoại quốc và gia đình họ có thể được cấp quy chế thường trú nhân, và có cơ hội xin nhập tịch Hoa Kỳ sau đó, nếu họ đầu tư ít nhất 500.000 mỹ kim cho một doanh nghiệp tại Hoa Kỳ, ở một vùng thôn quê đủ tiêu chuẩn hoặc ở vùng đô thị nhưng có tỉ lệ thất nghiệp cao.
Thứ Hai, 27 Tháng Tám 2018(Xem: 592)
Ngày 25 tháng Tám năm 2018. Chúng ta nói lời "giã từ" với Thượng nghị sĩ John McCain. Vào ngày 26 tháng Mười năm 1967, chiếc máy bay của ông đã bị bắn trong chuyến công tác thả bom những căn cứ quan trọng của nhà nước Cộng sản Bắc Việt tại Hà Nội. Ông đã nhảy dù, gẫy hai tay và chân phải. Dù của ông đã rơi xuống hồ và dân làng ở miền Bắc đã cứu ông. Ông bị đưa về Hà Nội và bị giam tại nhà tù Hỏa Lò, nơi ông đã phải trải qua 5 năm rưỡi và thường xuyên bị tra tấn.
Thứ Sáu, 24 Tháng Tám 2018(Xem: 691)
Thứ Ba, 03 Tháng Mười 2017(Xem: 5276)
Khởi thủy, chính phủ nói rằng sẽ có những luật mới giới thiệu về chương trình đầu tư này vào cuối tháng 9 năm 2017. Nhưng bây giờ họ nói rằng không có gì thay đổi cho đến tháng 12 năm 2017. Những người hiểu biết về cách làm việc tại Hoa Thịnh Đốn đều tin rằng chương trình sẽ vẫn tiếp tục, không có gì thay đổi cho đến giữa năm 2018 hoặc trễ hơn. Vì thế, các nhà đầu tư vẫn còn có thời gian gia nhập vào chương trình đầu tư trung tâm vùng, với số vốn đầu tư là 500 ngàn mỹ kim.